AudioHub

Chương 1: Nhà có yêu hồ

Thạch Trư

Đế Tôn - Trạch Trư | Nghe Truyện Audio Tiên Hiệp Full - AudioHub · 63:01

20 lượt xem chương · 93 lượt xem truyện

Thiết bị chưa có giọng tiếng Việt nên không đọc được đúng. Vào Cài đặt Windows > Thời gian & ngôn ngữ > Giọng nói, thêm tiếng Việt (HoaiMy / An), rồi thử lại.

Về trang truyện

Kiến Vũ quốc, Tề Vương phủ

Tề Vương phủ là gia tộc có lịch sử lâu đời nhất Kiến Vũ quốc. Khai quốc công thần Tề Vương trước kia đi theo làm tùy tùng của Vũ đế, cùng Vũ đế kiến lập sự nghiệp vĩ đại, mở mang giang sơn vạn dặm. Vì thế vợ con ông đều được hưởng những đặc quyền to lớn, có thể xem như quý tộc hiển hách nhất trong hậu duệ vương môn Kiến Vũ quốc.

Kiến Vũ quốc dùng võ lập quốc, Tề gia cũng dùng võ để lập nghiệp. Tổ tiên Tề quốc công dùng chính đôi tay của mình đánh khắp 51 châu không có đối thủ, thậm chí vượt qua cực hạn của võ đạo, tu thành Thần Luân, luyện thành thần thông. Bởi vậy mới được tiên hoàng coi trọng, phong làm Tề Vương, nhận chức Quốc công.

Tề Vương phủ đối với võ đạo tất nhiên coi trọng hàng đầu. Đệ tử Tề gia tập võ rất cần cù, những đệ tử kiệt xuất thường được vào triều làm quan, đảm nhận tới chức thượng tướng. Cũng bởi vậy mà Tề gia càng ngày càng vững chãi như một cây cổ thụ chọc trời không ai có thể lay động.

Đệ tử Tề Vương phủ mỗi ngày đều dậy từ canh năm tập võ đến lúc mặt trời lên cao mới nghỉ ngơi. Bởi vậy, mỗi ngày vào thời điểm này, các vạc dầu đều được thắp lên, ánh lửa chiếu sáng cả vương phủ như ban ngày.

Ngày hôm nay, rất nhiều đệ tử Tề gia đã hoàn tất luyện tập, bắt đầu tản ra khắp nơi. Sau một lúc lâu, hai tên sai vặt xuất hiện đem đống vũ khí lộn xộn xếp lại ngay ngắn chỉnh tề.

“Tử Xuyên, vừa rồi… lúc mấy tên thiếu gia kia tập võ, ta nhìn lén được một chút, thậm chí còn học được hai chiêu nữa!”

Một kẻ thân hình mạnh mẽ cường tráng đang dùng hai tay ra chiêu, bàn tay rung động tạo ra tiếng gió vù vù. Chiêu thức đánh ra rất có lực, căn cơ cũng khá tốt. Đây đúng là hai chiêu tuyệt học của Tề Vương phủ bị hắn rình học được, nay đem ra khoe khoang trước mặt bạn.

Kẻ được gọi là Tử Xuyên họ Giang tên Nam, là một thiếu niên có đôi mắt xanh cùng hàng lông mày rất đẹp. Hắn mặc bộ đồ màu xanh của tôi tớ trong phủ, khoảng mười bốn mười lăm tuổi, dáng người thanh tú tuấn dật, khí độ không giống như một tên tôi tớ mà ngược lại giống như một đại công tử nhà phú quý.

“Trụ Tử, ngươi ngại sống lâu rồi phải không!”

Thiết Trụ liên tục vỗ vai Giang Nam, vừa cười vừa nói:

“Sở dĩ lần trước Lưu Hắc Đạt bị đánh chết là do hắn dám trộm Giang Nguyệt Phá Lãng Quyết, một trong Tứ đại thần công của vương phủ!”

Giang Nam thấy hắn không để vào lòng, liền khuyên nhủ:

“Coi chừng đi đêm có ngày gặp ma…”

Thiết Trụ hào hứng nói:

“Tử Xuyên, tuy hiện tại ta chỉ là phận tôi tớ làm việc vặt trong phủ nhưng điều đó không có nghĩa cả cuộc đời này ta sẽ làm tôi tớ! Nếu ta luyện được một thân bản lĩnh, tương lai cũng có thể vào triều làm tướng quân, dưới một người trên vạn người!”

Thiết Trụ đột nhiên nghiêm mặt lại:

“Tử Xuyên, ta nghe nói ngươi mua một con hồ ly ở chợ phải không? Loài hồ ly này rất tà mị, ta khuyên ngươi nên bỏ ý định nuôi nó đi, không may bị nó hút khô dương khí toàn thân thì nguy. Ta nghe nói xóm nghèo gần Tề Vương phủ có rất nhiều yêu quái, hồ ly, sói hoang tu luyện thành tinh thường đi hút dương khí của thanh niên trai tráng…”

Giang Nam cười:

“Làm gì có nhiều yêu quái như vậy? Ta chỉ thấy con hồ ly kia bị thiêu trụi da lông, mấy tên thợ săn muốn lột da ăn tươi, trông nó đáng thương nên ta mua về. Đợi nó bình phục, ta sẽ thả nó đi.”


Giang Nam sau một ngày bận rộn trở về phòng mình — chính là cái xóm nghèo mà Thiết Trụ hay kể. Hắn gọi một tiếng, một con hồ ly da lông lẫn lộn lười biếng đi ra từ trong phòng.

Hắn ôm con hồ ly, đi về hướng núi Lạc Hà.

Nạn dân thời loạn thế này, ngay cả chó cũng không bằng!

Hắn không phải dân Kiến Vũ quốc mà là dân chạy nạn. Cố hương gặp đại họa, mấy ngàn dặm đất đai bị nước lửa tàn phá, nghe nói là do hai thiên thần đại chiến khiến tai họa đổ lên đầu phàm nhân.

Sau khi trải qua vô số gian nan, Giang Nam cuối cùng bán mình vào làm nô bộc trong Tề Vương phủ.

Trong núi Lạc Hà, Giang Nam hít sâu, bắt đầu luyện công.

Tiếng nổ “cách cách” vang lên từ trong cơ thể hắn. Dưới làn da cánh tay, những sợi gân lớn co chặt như dây nỏ. Hắn vung chưởng về phía không trung, tiếng gió rít lên thanh thúy.

Hắn đang thi triển Hỗn Nguyên Khai Bi Thủ — chiêu thức mà các thiếu gia Tề Vương phủ phải mất hơn một tháng mới lĩnh hội được, nhưng với hắn lại vô cùng thuần thục.

Sau đó, quyền cước của hắn chậm lại, chuyển sang một môn võ học khác.

Đại Giang Xuất Thâm Cốc!
Minh Nguyệt Quải Trường Không!
Đại Giang Bạn Triều Sinh!

Đây là ba thức trong Giang Nguyệt Phá Lãng Quyết — một trong tứ đại tuyệt học trấn phủ của Tề Vương phủ.

Chân khí trong người Giang Nam cuồn cuộn như sóng lớn Trường Giang, ánh trăng sáng ngưng tụ, mềm mại mà hùng hồn.

Hắn đã tu luyện thành công tầng Luyện Gân, thân thể cường hãn hơn cả Thiết Trụ — kẻ trời sinh thần lực.

Giang Nam thầm nghĩ:

“Võ đạo bao gồm mười tầng. Năm tầng Luyện Thể: da, thịt, gân, cốt, mô. Năm tầng Luyện Khí: Luyện Khí, Hỗn Nguyên, Nội Cương, Ngoại Cương, Thần Luân.
Ta hiện tại đạt Luyện Cốt đỉnh phong. Muốn tiến xa hơn, chỉ có thể tự mình suy diễn tâm pháp tầng tiếp theo…”

Màn đêm buông xuống, Giang Nam trở về xóm nghèo, rửa mặt ăn cơm rồi lên giường ngủ.

Ánh trăng chiếu qua cửa sổ rách. Con hồ ly chui ra, chớp đôi mắt long lanh, đột nhiên hít mạnh một hơi…

Một cỗ dương khí đậm đặc từ Giang Nam bị nó hút vào cơ thể.

Bộ lông trắng như tuyết trên người hồ ly bắt đầu mọc lại với tốc độ kinh người.


Chương khác

Bình luận

Đăng nhập để bình luận

Chưa có bình luận.